|
Mẹ thân yêu đã mất rồi! Hư vô cánh hạc lưng trời khuất xa À ơi ! Gió thoảng lời ca Điệu ru nồng ấm ngân nga tiếng người “ Ngẫm hay muôn sự tại trời?” Câu Kiều mẹ dạy một thời thiết tha Bảy mươi sắc diện chẳng già Sao mẫu thân sớm trăng tà đèn lu? Tiễn mẹ yên nghỉ ngàn thu Hương trầm nghi ngút phố mù sương bay Xót xa tim buốt gió đầy Xin mẹ chút nắng về khoây khỏa lòng Tiếc thương mẹ lệ tuôn dòng Anh linh phảng phất dường trông thấy người Ca dao tiếng mẹ ru hời Biển hồ lai láng ơn người thâm sâu Mẹ là quà tặng nhiệm mầu Than ôi! Ảnh đấy mẹ đâu mất rồi? Sinh thành dạy dỗ dưỡng nuôi Nhờ mẹ con mới nên người tài danh Dẫu rằng: Vô thường một kiếp tử sanh Yêu mẹ con vẫn chẳng đành lìa xa Lời ru hắt hiu buồn xóm nhỏ Tội sáo chờ vàng võ bên sông Biết người xưa có nhớ mong Lặng lờ sóng nước mãi trông đôi bờ ? Ðăng đẳng bóng người giờ xa khuất Ngọn bầu già quay quắt gió lay Xuồng ơi chở nắng về đây Chớ mang đi hết chuỗi ngày nhớ thương Tủi thân sáo dặm trường cánh mỏng Ngẩn ngơ sầu bạt sóng chân mây Con kênh ngàn dặm chẳng khoây Dắt dìu con nước về đầy biển khơi Ngẩn ngơ sáo đứng nơi sông vắng Ngậm ngùi buồn trách nắng xa xăm Áo bà ba vạt ướt đầm Tiễn người bến nước ngàn năm sóng sầu Ðứng ủ rũ hàng cau tơi tả Xiêu xiêu gầy bóng ngả vườn quê Hương chanh gọi tiếng chim về Xót duyên phai nhạt não nề lòng đau Lời thề mãi bên nhau muôn kiếp Ủ ê sầu chàng thiếp cách đôi Ân tình chỉ có thế thôi Trầu xanh, chỉ thắm đưa nguời sang sông Hương giang sông nước êm đềm Con thuyền lơ lửng liễu mềm vấn vương Ngự viên bát ngát trầm hương Phi tần múa khúc nghê thường chờ ai? Bẽ bàng hương phấn phôi phai Lẻ loi Thiên Mụ ngân hoài hồi chuông Gió lay ngàn cánh phượng buồn Thần công hai dãy đứng muôn năm chờ Dõi theo đỉnh Ngự xa mờ Em nghiêng vành nón bài thơ thẹn thùng Ðiệu Hành vân ai hát não nùng Ngậm ngùi đàn khóc tơ chùng phím xưa Thênh thang nắng ấm giao mùa Chiều vương áo tím thoáng đùa tóc mây Môi thơm ngực thiết tha đầy Buâng khuâng Tôn nữ má hây hây hồng Vân Lâu bến vẫn ngóng trông Thuyền theo sóng nước bềnh bồng nơi đâu? Trạng nguyên giấc mộng Công Hầu Ðể cho Tôn nữ ôm sầu tương tư Mở hội xuân tưng bừng phố xá Người chen vai rộn rã vui xuân Dăm ba người đứng tần ngần Buâng khuâng viễn khách mộng gần cố hương ? Nơi đất Úc mùa hè gió chướng Mặt ai hồng, cứ tưởng màu hoa Pháo dòn chiêng trống phèng la Vang trời đám múa lân qua phố dài Nhớ ngày cũ, giao thừa đợi mãi Êm đềm thay an thái đất trời Chuông chùa vẳng tiếng xa xôi Ðêm trừ tịch, đón xuân tươi hương trầm Mẹ mừng tuổi, lì xì may mắn Cha trầm ngâm, nhẩm mạn trà sen Xuân khai hoa nở đua chen Gió xuân ấp áp bên thềm khẽ lay Em còn bé ngẩn ngơ thức dậy Pháo đì đùng xác vãi đầy sân Thấy em thức mẹ ân cần Xoa đầu âu yếm nhắc năm mới rồi Con ơi dậy đón xuân thôi Chẳng còn nhau Em thấy tình đời, lạnh buốt tim đau Em thấy tình anh cọc sâu nhọn mũi Ðâm vào tim em, nghẹn lời trăn trối Một mai qua đời, chẳng hiểu vì đâu Nhát cạn nhát sâu, dạ ngổn ngang sầu Nhát nhẹ từ từ, giết chết đời nhau Ðêm theo dòng nước mắt Ðếm thời gian qua mau Ngày hong vết tình sầu Gió từng cơn hiu hắt Trái tim ê chề đã cạn nhịp đau Bởi vì mình chẳng còn nhau Thiên thu sóng hận bạc đầu còn vương Hỏi xem đá có buồn không? Ngậm ngùi mấy kiếp rêu phong phủ đầy? Thưa rằng: Biển trời bão sóng cuồng lay Trầm tư từ độ đọa đày ban sơ Hoang vu hồn lạnh hững hờ Tâm thân mặc niệm chơ vơ chốn này Êm đềm suối ngát hương bay Lượn quanh em những chuỗi ngày bình yên Cỏ cây hoa lá trăm miền Dẫu truân chuyên vẫn thản nhiên đứng chờ Xa xưa tiền kiếp đến giờ Bến tang thương vẫn mong bờ tịch liêu Chim xôn xao, nắng nhuộm chiều Vàng soi đáy nước rong rêu vực sầu Tung tăng ngọn sóng bạc đầu Trong hiu quạnh gắng thử mầu thời gian Mỉm cười đá núi hân hoan Dang tay vô tận thênh thang đón chào Giấu trong tiềm thức xanh xao Trái tim yêu vẫn còn khao khát chờ Cảm tác bài Thơ Ghen của thi sĩ Cẩm Tú Bạc đầu tình vẫn còn xanh Trái tim thổn thức năm canh vắn dài Tình kia đã quyết trao ai Sống mang thác gởi, dẫu hoài tuổi xuân Trách chàng quên hẳn tình gần Nghĩa chăn gối tẻ nhạt dần phòng the Ðắng cay tủi phận e dè Thở than lệ dấu, ê chề niềm riêng Quê người đất khách nào yên Chàng phong lưu, thiếp ưu phiền đớn đau Tuổi già, ngỡ sống cho nhau Má hồng phận bạc, vì đâu hỡi chàng Diễu cô thợ hớt tóc Hỡi cô thợ hớt tóc yêu kiều Ðợi cô, há thử đợi người yêu Chờ cô gọi, mong ngày vắng khách Thấp thỏm buồn, trông buổi vắng người Càng đông khách, cô càng khéo đuổi Những ai mà, chẳng khứng chìu lòn Ton hót chờ phiên, cô cắt dũa Nịnh nọt cầu xin, đợi đến tua ( tour ) Than ôi ! Nếu phải chờ cô mãi ! Kéo đấy, dao đây, tớ cắt bừa ! Trăng mờ, sương phủ kín dòng sông Mây lặng lẽ trôi êm đềm đây đó Ôi thân yêu ! Vì sao đêm bé nhỏ Thao thức nhìn đời, sông có chảy về xuôi ? Nước về đâu ? Ðôi bờ rong ruổi Chân về đâu ? Người lữ khách rã rời Buồn lẻ loi, se sắt nỗi chia phôi Ðêm thổn thức, miên man sầu viễn mộng Ðâu thơm ngát những hương trầm gió lộng Bóng thuyền xưa, mờ ảo dáng nghê thường Soi gương trăng vằng vặc, bến hư không Ta chợt tỉnh, trầm luân đời biển động Kiếp phù sa, phiêu bạt khắp bến bờ Cội nguồn xưa, tìm lại lúc ban sơ Em nghiệt ngã theo ngàn khơi khuất bóng Dặm đường xưa, trăng dìu dặt đón em về Ngỡ tình như một cơn mê Ngậm ngùi hoa sóng vỗ về thuyền trăng Người xưa Em ngồi trên cỏ dáng thuần mi Ta nghe trời đất bỗng lạ kỳ Màu mây màu tóc nào diễm lệ Môi mắt em cười xưa Ðường phi Tôi nhớ em cười không nói chi Vườn xưa trăng dõi bóng thầm thì Ngấn lệ thơ ngây lần giã biệt Gót nhẹ lan gầy vương lối đi Ðâu có ngờ bao năm biệt ly Biết em còn giữ bóng người đi Em rất hiền hòa tôi vẫn nghĩ Ðể tôi ôm mãi mối tình si Vườn thu Trăng thu e ấp vườn lan Giọt sương cỏ ngậm ngàn hàng rưng rưng Trời cao mây phủ lưng chừng Hàng cây gầy lá ngập ngừng khuất bay Lạnh theo hơi gió heo may Cô liêu nỗi nhớ về đây tràn trề Hương đêm thân ái vỗ về Trái mềm chín trĩu cành lê đợi chờ Côn trùng rỉ rả vu vơ Tỉ tê buồn nhớ buâng quơ đêm hè Ðất sâu dường cũng lắng nghe Tiếng chim đơn độc bay về trong đêm Gió rung nhẹ cánh hoa mềm Thu bao dung chứa bình yên đất trời Nặng nề cây lá im hơi Chợt trong tâm thức chuông rời rã khua Tưởng chừng đông sắp giao mùa Ngỡ ngàng tỉnh giấc thu vừa sang thôi Đền nợ người trăm năm Áo em tôi làm lấm Sám hối đời ăn năn Kiếp sau thân tơ gấm Đền nợ người trăm năm Em khiến tôi hụt hẫng Kiếp hến Cồn_ lặng câm Bùn Bãi Dâu_ dấu mặt Vùi kín tình trầm ngâm Tôi làm dơ áo em Em giấu buồn trong mắt Tôi đớn đau sự thật Xót xa đời bon chen Em: nỗi đau tuyệt vọng Tôi: giai tấu loanh quanh Tình khúc: buồn ngơ ngẩn Thơ: lạc vận lưu vong Em: Mắt tôi tưởng tượng Êm ái mộng yêu thương Ngờ: Tim em bánh vẽ Tôi: Nhai tình hư không Nghẹn ngào đời quạnh quẽ Có em mà như không Tôi nhìn em lặng lẽ Vờ che tình éo le Tôi ngu ngơ con trẻ Trả em tình khắt khe Tim bỗng dưng xa lạ Nỡ nào đi mặc cả Bán: cuộc tình hấp hối Lời: mộ phần chia đôi Nắng giấu mùa xuân nơi đâu Nắng giấu mùa xuân rực rỡ nơi đâu Mây xám đìu hiu giăng kín ngang đầu Mấy ngày mưa về hàng cây sũng nước Lá oằn giọt nặng buốt cánh chim đau Phố xá hồn nhiên chẳng biết tôi sầu Mặc gió trở mình réo gọi mưa mau Vẫn vồn vã đón ngàn chân xứ lạ Xuân vô tình vẫn bát ngát hương hoa Có lũ chim khờ ngậm ngùi than thở Dấu trong mắt tròn ngàn muôn thương nhớ Sóng xa cát vàng biển trời muôn thưở Xếp vội cánh gầy chìm theo giấc mơ Gió níu hàng cây xuống tận vai run Như tựa vào nhau quên đời cay đắng Mơ theo mùa xuân đất trời vô tận Quên bão mưa về buồn vương mắt nhung Ca dao tôi với em Ðiệu ru nhớ võng đong đưa Trăng thu nhớ khoảng song thưa quên cài Mắt em vương vấn nhớ ai Mặc tôi mòn mỏi ngày dài đợi trông Chim nhớ trời, cá nhớ biển Ðông Thuyền xa bến nước bềnh bồng phương nao Mây trôi bèo dạt lao đao Yêu bờ sóng vẫn ngàn xao xuyến chờ Bể dâu biển cạn trăng mờ Em phôi pha phấn gương hờ hững soi Ðàn trầm khúc hát lẻ loi Sương mơ màng đọng nhỏ nhoi cành mềm Sao khuya lặng nhớ trời đêm Âm thầm tôi với nỗi niềm khôn nguôi Phù sa bên lở bên bồi Chân cầu nước chảy hoa trôi lững lờ Em thân ái ngự trong mơ Tim tôi thổn thức ơ hờ nhịp rung Khát khao yêu dấu khôn cùng Bao la tôi với em chung bến bờ Cô miên một giấc bơ vơ Ca dao tôi chẳng phai mờ nhớ thương Sóng và bờ Ngày đi chiều xuống vội vàng Không gian thổn thức trời man mác buồn Hoa lặng yên ngát mùi hương Vóc gầy dáng liễu vấn vương mơ màng Ướt chi đôi mắt trần gian? Phố xưa vẫn đợi chân ngoan em về Đường đời vạn nẻo tái tê Dài cay đắng gió bốn bề thênh thang Mơn man khuôn mặt em ngoan Gió chia nỗi nhớ dung nhan hao gầy Chờ em rộng lượng tháng ngày Đất trời như vẫn còn say tình nồng Dắt dìu em vượt biển sông Qua mùa hạn ngậm ngùi trông sóng về Ngược dòng con nước tỉnh mê Trùng khơi quay gót sơn khê hẹn hò Tạ ơn yêu dấu ban cho Thủy chung cồn bãi quanh co đợi chờ Sánh đôi từ thưở ban sơ Bạc đầu sóng vẫn luôn mơ ngày về Ầm vang kể hết đam mê Dừng chân hiu quạnh nằm kề bên em Biển vang lời hát êm đềm Có con sóng nhỏ bình yên trở về Trâu nằm nhai cỏ lưng đồi Nắng khô gốc rạ, chân trời thênh thang Mục đồng ngân khúc tiêu vàng Ngẩn ngơ lữ khách, bên đàng mải mê Tiêu dao quên hết lối về Ðông Tây Nam Bắc, bốn bề hư không Hoàng hôn tỏa nắng bên sông Cỏ lau phơ phất, cánh đồng hoang liêu Xóm xa im vắng quạnh hiu Nhà tranh mái cũ, tiêu điều khói lam Ấm nồng bếp lửa xa xăm Ngõ quê tĩnh lặng, âm thầm chiều buông Giậu hoa tím, ngất ngây buồn Ngọn tre xơ xác, bên đường trầm ngâm Tha hương tình những lạnh căm Viễn du tỉnh giấc, trăm năm hẹn về Ngập ngừng lối cũ đường quê Ðông Tây Nam Bắc, bốn bề tịch liêu Buồn vương ngấn lệ rưng rưng Phố nghiêng dốc nắng mộng lưng chừng đồi Về chi chốn ấy xa xôi Thôi em buồn sẽ một đời khôn nguôi Dẫu thời gian mãi chia phôi Còn đây nỗi nhớ theo người lãng du Tình em giông bão mịt mù Tim ta thấm lạnh âm u ngục đời Chút tình em cứ cố nuôi Hương phai tóc bạc bên trời mây trôi ĐÊM RẰM NHỚ MẸ Ngậm ngùi nhớ mẹ năm xưa Trầm hương quyện gió xa đưa đêm rằm Khấn nguyền mẹ ước xa xăm Trăng soi bóng mẹ vai đầm hạt sương Thốt nhiên mẹ hoá vô thường Xót xa tinh tú đầu nguồn rụng rơi Ao đêm lấp lánh sao trời Bè rau muống cũng thương đời bấp bênh Lục bình tím tím buồn tênh Bóng chim tăm cá_ đầu ghềnh cuối sông Bên mương giàn mướp vàng bông Gốc cây nấm mọc khoảnh không chim về Vẳng xa ai giọng tái tê Nỉ non khúc hát hẹn thề trăm năm Sáng trăng trải chiếu mẹ nằm Dưới cây trứng cá thì thầm đếm sao Thưở còn bé tí năm nào Con thường đùa nghịch ven ao vọc bèo Đồng dao mẹ dạy hát theo Câu thơ lục bát vần gieo quẻ Kiều Trăng rằm nhớ mẹ thân yêu Hồn ta bạt gió liêu xiêu tháng ngày Giấu trong tâm thức tỉnh say Đếm sao nên mãi loay hoay một đời Ngàn muôn sao sáng trên trời Mẹ không còn nữa nhớ người rưng rưng |
||