SỐ PHẬN


Nhân vật và câu chuyện đều có tính cách hư cấu, nếu có sự trùng hợp, không phải là sự cố ý của tác giả


Quân bảo Trâm:
_ Em thật là dại, sao không đi lấy chồng khác cho rồi, sống bên một người tàn tật như anh để làm gì?

_Chàng nói xong thì ngồi xoay người, trở mặt về phía cửa sổ để tránh khỏi phải nhìn Trâm. Chàng hay nói những câu đại loại như vậy, không biết chàng có chút nào buồn phiền đau đớn không, khi nói đến những lời cay đắng ấy, hay Quân chỉ nói cho xuông miệng, hờn mát thế thôi, để dò phản ứng của vợ. Trâm cúi xuống sửa lại tấm khăn trải giường rồi nhìn Quân dịu dàng trả lời: _ Anh đừng nói nhảm, bộ điên hả?
Trâm nghĩ:
Chàng thốt lời như muốn xua đuổi nàng chỉ vì chàng quá yêu mến vợ, thật sự quan tâm và cảm động bởi sự vất vả tận tuỵ cô đã dành cho chồng suốt những ngày dài săn sóc chàng trên giường bệnh hay đơn thuần chỉ vì tánh tự ái cao ngất trời mây của chàng mà thôi? Chàng nói, dường như mặc kệ sự đau đớn đang âm ỉ giết lần hồi, rút cạn khô tình cảm yêu thương gắn bó giữa hai người.Trâm cảm thấy rất phiền và tự nhủ:
_" Trời ơi! Cuộc đời này đã có quá nhiều bất hạnh và phiền muộn. Chẳng lẽ Quân cố ý muốn hành hạ cho mình thêm tang thương khổ sở, đau đớn thì anh mới vừa lòng hay sao?"
_Cô thừ người ngẫm nghĩ nhưng không nói cho Quân biết, những nỗi niềm dày vò dằn vặt trái tim cô, những thứ phiền muộn mỗi ngày chất chồng lắng đọng nặng trĩu trên đôi vai gầy guộc yếu ớt như không còn đủ khả năng để chịu đựng hơn nữa, khiến đôi khi nàng chỉ muốn bỗng dưng mình đừng hiện hữu trên cõi đời này nữa_ thế là yên chuyện! Chẳng phải vấn đề tài chánh làm nàng phải bận tâm, vì cuộc sống ở Úc rất dễ chịu, tiền bác sĩ và bệnh viện đã có hệ thống tài trợ của chính phủ. Người bệnh không đi làm để kiếm tiền được, cũng có trợ cấp của chính phủ cung cấp tương đối khá đầy đủ, nên chẳng có gì, để nàng phải lo nghĩ. Chỉ vì tánh tình của Quân dạo này thay đổi hẳn, chàng bị shock vì tai nạn xe cộ? Bị khủng hoảng tinh thần vì vết thương? Thương trường xáo động hay vì lý do nào khác? Chàng muốn giữ riêng sự khó khăn này để cho mình chàng tự đương đầu, tự giải quyết? Chàng không tỏ bày, yên lặng lầm lì suốt ngày mày mò với chiếc computer và những chương trình điện toán giúp chàng nối kết với thế giới và cuộc sống luân chuyển bên ngoài căn phòng nhỏ. Nàng hỏi Quân:
_Anh có muốn ra ngoài vườn hóng mát chút không?
Quân lắc đầu tỏ vẻ không muốn. Trâm lại muốn cho Quân vui, nên cố gắng năn nỉ khuyến khích chàng:

_Ở ngoài trời thoáng mát, anh ra ngồi một lát sẽ thấy khỏe người hơn. Suốt ngày anh cứ ở mãi trong nhà, ôm khư khư cái computer và hít thở mãi mùi thảm cũ không tốt chút nào. Ði ra vườn ngồi một lát nghe anh?
Quân lầu bầu:
_Cứ để mặc kệ anh, em lo việc khác của em đi
Tuy thực sự Trâm cũng rất bận, còn một đống giấy tờ hồ sơ của khách hàng chưa kiểm soạn, nhà cửa bề bộn đang chờ tay nàng dọn dẹp, mặc dù trong tuần thỉnh thoảng Trâm cũng thuê người đến dọn dẹp chăm sóc Quân vì nàng bận đi làm, nhưng dù bận thế nào, cô cũng muốn dành thời giờ chăm sóc cho Quân, y như những ngày tháng cũ. Trâm dịu dàng bảo Quân:
_ Không sao đâu, tối em làm cũng được, em muốn ra vườn ngồi chơi với anh.
Quân hài lòng gật đầu, và loay hoay chống nạng, khập khễnh cùng nàng ra ngồi ngoài hiên sau. Chàng thoải mái hít thở không khí trong lành, mát mẻ của buổi chiều xuân nắng nhạt và thấy ngây ngất choáng ngập, bởi mùi hương dịu dàng của cây cỏ và màu sắc tươi đẹp của vạn vật đất trời, làm chàng phút chốc hầu như quên bẵng, tâm hồn đầy rẫy ưu tư đau buồn của mình, sau một tai nạn xe hơi đột ngột, đã gò bó chàng suốt ngày trong phòng.
Chàng lặng ngắm những đám mây vần vũ, nhuộm ánh hoàng hôn lừ lừ đỏ ối của một ngày sắp tàn. Phía góc trời xa, hàng đàn chim tung cánh vui vẻ lượn quanh bầu trời bao la, như muốn khoe cùng chàng sự tự do khoáng đạt của chúng.
Quân bất giác thở dài, chàng cố gắng hết sức để chống chọi với sự giận dữ tiềm tàng trong tư tưởng, lẫn nỗi bất bình chán ghét trước tai nạn chẳng may đang trói buộc khống chế, không để cho chàng vùng vẫy ngang dọc như ý chàng mong muốn. Chàng giận bệnh tật, giận ông trời đã khiến xui chàng bị tai nạn, giận cả chính mình vì chàng bất mãn với thực tại mà chàng đang phải đương đầu, chàng tự nghĩ:
__ Thà là mình chết phứt, chứ chàng không bao giờ muốn, mình là gánh nặng hành hạ liên lụy bất cứ ai, nhất là Trâm!

Nhưng khi chàng thấy ánh mắt Trâm nhìn mình điềm tĩnh, long lanh hiền thục, phảng phất những nét buồn ẩn dấu đâu đó trên gương mặt khả ái xinh xắn, anh thấy lòng mình se lại, thương xót ái ngại cho Trâm, phải vất vả phục dịch cho một người chồng bệnh tật như anh. Nhưng dù vậy, đôi khi ý tưởng sợ mất Trâm cũng làm chàng khốn khổ điên cuồng đau đớn tột độ. Tuy biết Trâm là người có nghĩa, nàng sẽ không bao giờ rời bỏ chàng, nhất là vào lúc nầy khi anh bệnh tật, mặc dù nhiều lần chàng bất thần trở cơn, cư xử lạnh nhạt cộc lốc với nàng.
Chàng luôn nghĩ: một người trẻ đẹp như Trâm, nếu mình không khỏi bệnh, trước sau gì nàng cũng sẽ đổi thay. Ai muốn đi cạnh một người đàn ông lớn tuổi, chân đi cà nhắc, kinh doanh đang xuống dốc, tánh tình khó chịu bẳn gắt, lại thất thường như mình đây...??
Nghĩ thế nên lắm lúc Quân trở cơn cạu cọ, la mắng hắt hủi Trâm. Cái bệnh tự ti mặc cảm hay chỉ là tính tự trọng quá độ, ngự trị kín dấu trong tâm thức chàng, bỗng dưng bùng dậy, áp đảo tinh thần chàng mãnh liệt, làm chàng không còn kiểm soát kềm chế chính chàng được nữa.
Nhưng rồi cơn khủng hoảng của chàng nguôi dần đi, khi chàng nhìn thấy nước mắt của Trâm rơi tầm tã và khuôn mặt đầy đau khổ ê chề của cô, dường như còn nặng nề mang theo bao nỗi tuyệt vọng đớn đau khôn cùng. Cô khóc lóc một hồi, chắc là tủi thân và trách móc chàng ghê lắm, nhưng rồi vẫn lặng lẽ thản nhiên săn sóc chồng, nấu nướng dọn dẹp nhà cửa, một mực giữ tròn bổn phận của một người vợ đảm đang chung thủy, y như chẳng hề có chuyện gì xảy ra. Anh đâm ra càng thương Trâm hơn và cảm thấy nàng quả là người dại dột khờ khạo hết sức, trái tim hiền hòa nhân ái của cô và tình yêu thương thành thực cô dành cho chồng, càng làm anh khó chịu, tự trách mình đang làm cho vợ phải khổ
_Trâm thấy Quân nhìn mình hồi lâu, tư lự không nói năng, nàng nhẹ nhàng với lấy bàn tay to lớn của chàng, để gọn bàn tay nhỏ nhắn của mình trong đó, khẽ cảm giác những nồng nàn bao bọc ấm áp, và cả những nương tựa mà trái tim và cuộc sống buồn tẻ của nàng hiện giờ rất cần. Cô âu yếm hỏi chồng:
_Anh đã uống thuốc chưa, khi nào đói nhắc em đi nấu cơm nhé?
Bỗng nàng sực nhớ, hôm nay là ngày cuối tuần, nên nói tiếp:
_Bác sĩ Minh hôm nay chắc sẽ đến.
Quân ầm ừ, tỏ vẻ không bằng lòng:
_Tuần nào cũng vậy, ông ta lúc nào cũng chờ tối mới đến.
Trâm bảo chồng:
_Bác sĩ phải chờ sau khi phòng mạch của họ đóng cửa, mới ghé nhà mình, thì mới tiện việc cho họ.
Nghe giọng Trâm như chống chế bênh vực cho bác sĩ Minh, Quân bực mình, đột ngột hỏi:
_Em đang đợi ông ta đến à?
Nghe chồng hỏi vậy, Trâm giật mình vội vàng trả lời:
_ Không, em hỏi vậy thôi.
Quân nói:
_ Ông ta hồi chiều có phone, bảo là hôm nay không đến được.
Trâm thấy chồng khó chịu, vẻ mặt chàng trầm xuống, tỏ vẻ không thích. Trâm có cảm giác, hình như chàng đang kín đáo nhìn nàng dò xét. Trâm biết dạo này, chàng thường khó chịu khi nghe Trâm nhắc đến tên của bất kỳ người đàn ông nào, dù là tên phát thơ, người bán sữa, cho tới ông hàng xóm, hay bạn bè quen biết của cả hai vợ chồng. Có hôm vì xã giao hay có chuyện gì cần phải tiếp xúc, nàng kể lại cho Quân biết:
_Anh à! Hôm nay em gặp anh Lân ngoài siêu thị, vợ chồng ảnh mời mình hai tuần sau tới ăn tân gia.
Quân lạnh lùng trả lời nhát gừng với giọng gay gắt:
_Em thích, thì cứ việc tới dự một mình, anh không muốn đi.
Trâm buồn thiu, nàng biết Quân không muốn đến dự tiệc, không muốn đi đâu hết, chỉ vì chàng không muốn bị mọi người bêu rêu hỏi han tới cặp chân khập khiễng và soi mói vào đời tư của chàng. Chàng không muốn hình ảnh lý tưởng của chàng phút chốc bỗng phai mờ trong trí tưởng tượng của mọi người, nhưng nàng chỉ kể lại chuyện được mời ăn tân gia, với mục đích báo cho chồng biết về việc được mời. Ðế nếu quyết định không đi dự, thì ít ra, cũng phải gởi quà biếu hoặc phone tới hỏi han chúc mừng bạn dăm ba câu mới phải lẽ. Ðằng này, chưa gì Quân đã bực bội, ý chàng dường như muốn hằm hè ra vẻ trách cứ, gán cho Trâm cái tội muốn đi chơi một mình.
Trâm ngán ngẩm thở dài! Cái câu: "Chồng già vợ trẻ là tiên "chắc chắn không áp dụng vào tình cảnh hiện tại của nàng!
Nhiều lúc buồn quá, cô mong ước được sống lùi lại thưở mười năm về trước, khi cô còn là một thiếu nữ ngây thơ chưa lập gia đình. Lúc đó, cô thường có ý định đi tu. Sự phiền não trong lòng cô dường như biến mất, vì cô thấy trong ảo giác nhiệm mầu, hình ảnh hiện thân của cô, xuống tóc, mặc áo dài lam, nhẹ nhàng thanh thoát cầm chổi từ tốn đứng quét sân chùa. Từng nhát chổi linh hiển khôn cùng, quét sạch hết mọi phiền não ưu tư của thế tục, quét cả hiện hữu đất trời hay vô thường càn khôn vũ trụ. Cuộc đời tục lụy, nặng chĩu gánh sân si ái ố hỉ nộ, bỗng phút chốc như tan biến nhẹ hẫng trong hư không. Cô chợt như nhận ra cái hư ảo phù du của kiếp sống nhân sinh, chẳng biết đâu là bờ bến của hạnh phúc thực sự.

Rồi vì không muốn cho Quân buồn, nên sau đó, nàng thường tránh kể chuyện gì nàng đã gặp phải, vì không muốn trong câu chuyện kể, lại vô tình nhắc đến tên một người đàn ông nào đó, để lại phải bị chồng dằn vặt xét nét.
Nhưng rõ khổ, Quân nhìn vẻ tránh né của cô mà đôi khi, sự bối rối càng làm cho cô lúng túng đáng nghi hơn, đối với sự tưởng tưởng của Quân. Và hình như với trí tưởng tượng càng giàu có phong phú, ý thức và cảm nhận của chàng trước con người và sự việc, càng lúc càng lệch lạc méo mó hẳn đi, vì được vẽ vời thêm thắt nhiều vẻ khác thường. Chàng vẩn vơ nghĩ ngợi:Tại sao Trâm lại hốt hoảng khi anh hỏi nàng " em đang đợi bác sĩ Minh à"? Nàng thích Bác sĩ Minh chăng? Anh nhớ rằng Trâm thường vui vẻ niềm nở chào đón và tiếp đãi bác sĩ Minh rất ân cần. Ngày nào có bác sĩ Minh đến thăm bệnh, hình như cô cũng ăn mặc đẹp đẽ, trang điểm chăm chút hơn. Ðây phải chăng là một dấu hiệu rất đáng ngờ vực?
Nghĩ tới đây, thì máu nóng đã dồn lên mặt, khiến chàng thở rất mệt nhọc, cho dù thâm tâm chàng, nhiều khi cũng thích vợ mình dung mạo áo quần tươm tất đẹp đẽ, ăn nói niềm nở lịch thiệp, để giữ thể diện cho chính chàng.Bỗng có tiếng điện thoại rung nhẹ từ chiếc cordless phone, chàng vội mở phone lên nghe.
_ A lô !
Ðầu dây bên kia vội vã cúp, khiến chàng la lên:
_ Ai lại phone nữa vậy kìa?
Rồi chàng lằm bằm:
_ Lạ thiệt, ngày nào cũng kêu tới hai ba lần, nghe giọng mình là cúp liền
Sự nghi ngờ huyễn hoặc, càng tha hồ cấu xé hành hạ trái tim tối tăm, đầy thương tổn của chàng, khiến chàng gầm gừ giận dữ, đôi khi muốn đập nát tất cả mọi thứ chung quanh chàng, kể cả vũ trụ đang quay cuồng thản nhiên như giễu cợt chàng ngày từng ngày kia, nếu chàng có thể làm được! Chàng điên lên, tự trách tại sao lại yêu Trâm đến thế, cô không phải đang hành hạ anh hay sao? Những cú phone kia, có thể chẳng liên hệ gì đến Trâm, cũng có thể do những kẻ thù trên thương trường ra sức đối phó với gia đình anh, nhưng anh thảng thốt nhận thấy mình, phải lập tức, tự triệt hạ ngôi vị quan trọng của Trâm trong lòng chàng, trước khi để sức mạnh khủng khiếp của tình yêu ghen tuông mù lòa kia, như cơn bão hung bạo mãnh liệt, tàn phá càn quét tất cả mọi thứ, kể cả cuộc đời của chàng_ xưa nay vẫn cao ngạo độc lập, từng giúp đỡ nhiều người khác, mà không muốn nhờ vả đến bất kỳ ai.Trâm lên tiếng hỏi chàng:
_ Ai gọi vậy anh?
Quân không trả lời nàng, chàng đang bận rộn bấm phone gọi cho người nào đó.
Trâm nghe chàng chào người đầu dây bên kia, và biết là Ngọc Minh, cô thư ký riêng của chàng. Quân kêu cô ta book vé máy bay đi Singapore và dặn cô ta thu xếp những giấy tờ liên hệ đến công việc kinh doanh của chàng. Chờ họ nói điện thoại xong, Trâm la hoảng lên:
_ Chuyện gì quan trọng đã xảy ra? Tại sao chưa khỏe hẳn mà đã vội đi? Tại sao không hỏi ý kiến của nàng?
Quân bước vào nhà không trả lời những câu Trâm hỏi, chỉ lạnh lùng bảo nàng:
_Tôi muốn đi đâu thì đi, việc gì phải hỏi lôi thôi!
Câu trả lời phũ phàng của Quân khiến Trâm thấy mình như con cá mắc câu, lâu nay ngất ngư lội mãi theo sau sợi dây cột ở cuối lưỡi câu, sức đã mòn mỏi kiệt quệ, thân xác rã rời, trái tim tan nát, chỉ còn lừ đừ thoi thóp thở, vậy mà vẫn cứ mãi phải nhịn chịu, cứ phải chờ đến tận khi, người ngư phủ giật mạnh cú giật ân huệ cuối cùng, để được văng lên bờ, kết thúc cuộc đời của một con cá.
Nhưng số phận Trâm, theo lối suy tư và quyết định của nàng đã chọn, còn tệ hơn con cá kia, vì sẽ chẳng có người nào, giựt mạnh cú giật cuối cùng để ban cho nàng một ân huệ cần thiết cuối cùng vì bản thân nàng, thực sự chỉ là một con cá kiểng Gold fish xinh đẹp an phận, được Quân nuôi sống ngóp ngép, trong một chậu kiếng rất đỗi chật hẹp.








HOME
BACK TO TRANG TÙY BÚT