LẤY CHỒNG


Nhân vật và câu chuyện đều có tính cách hư cấu, nếu có sự trùng hợp, không phải là sự cố ý của tác giả



Quyên nhận lời lấy ông chồng lớn hơn cô mười bảy tuổi, tuy hai người chỉ quen nhau có vài tuần lễ. Quyên dáng người dỏng cao, da trắng, mi cong mắt phượng, đôi má tố nữ hây hây ửng hồng, nàng cười bẽn lẽn e thẹn trông duyên dáng lắm, khiến Trung, chỉ nhìn lần đầu là đồng ý ngay việc mai mối của dì Ba. Gia đình chàng còn nôn nả hối chàng cưới gấp. Lý do: vì chàng ở xa ngàn dặm tận xứ Úc châu, chỉ xin nghỉ phép về Việt Nam chơi đươc 4 tuần, để thăm gia đình sau mười mấy năm xa cách. Và vì: chàng cũng khá lớn tuổi, nên gia đình càng hối thúc, họ dẫn chàng đi chơi lân la khắp vùng, đặng ngắm nghé cưới cho được một cô vợ cho chàng mang về bển.
Trung ba mươi tám tuổi, dáng dấp mặt mũi cũng khá, chàng chắc quá kén vợ, hoặc giả ở xứ Úc hiếm đàn bà con gái, chắc vậy nên tới tuổi này Trung vẫn còn độc thân.
Quyên đang có bạn trai, hơn nàng vài tuổi, hai đứa quen biết nhau bấy lâu, đang dự định khi nào Mẫn đi làm, dành dụm được chút đỉnh tiền, sẽ xin ba má Quyên cho hai đứa làm đám cưới. Mẫn là sinh viên mới tốt nghiệp, đi làm chưa được bao lâu, vì vẫn còn ở chung nhờ vả bố mẹ, nên chàng trù trừ chưa dám tính chuyện hôn nhân vội. Bạn bè nhiều người thấy Quyên duyên dáng nên cứ dọa Mẫn :
_Ê Mẫn, bộ mày tính để Quyên nó đợi mày suốt đời hả? "Cưới vợ phải cưới liền tay " nghen mày!
_Biết bạn dỡn, nên Mẫn cười xuề xòa, trả lời bạn:
_Ôi! hơi sức đâu mà lo, cái gì ông trời cho mình, là nó của mình hà! lo làm gì cho mệt. Hổng phải của mình thì có muốn cũng hổng được
Chàng đơn giản, thật sự tin vào sự kỳ lạ của một thứ quyền năng to lớn vô song đã sắp sẵn, đặt để và trói buộc con người không sao cưỡng lại được của phận số. Nếu số mệnh an bày, sắp đặt Quyên là vợ chàng, thì tất nhiên, trước sau gì Quyên cũng là vợ chàng. Y như thể chuyện:" tránh trời không khỏi nắng", hay giản đơn thuần khiết như kết quả dễ dàng hẳn nhiên của bài toán cộng: 1 + 1 = 2 . Ấy vậy, nên câu trả lời của chàng rất thật thà, biểu lộ rõ tính xuề xòa dễ chịu của loại người ít khi phải bỏ sức suy nghĩ, hay cố gắng bương bả vận dụng hết sức mình, trong học đường hoặc ngoài đời, để thu hoạnh bất cứ thứ gì cho cuộc sống_ vì chàng quan niệm, tất cả mọi thứ chàng hiện có, hoặc sẽ có, đều do bàn tay tối thượng của định mệnh quyết định cả.

Và định mệnh đã làm Quyên xa chàng, vì bỗng đâu trên trời, tự dưng rơi xuốngmột chàng Việt kiều bảnh bao học thức, bà con xa lắc với chồng dì Ba, em họ của mẹ Quyên. Nghe nói dì Ba có đứa cháu gái mặt mày xinh đẹp dễ coi, bèn tới lui coi mặt, rồi xin cưới cho bằng được.
Gia đình Quyên nghèo, ba má Quyên làm lụng vất vả cực nhọc lắm, mới nuôi nổi các con ăn học. Vả lại chuyện xuất cảnh đi nước ngoài, luôn luôn rực rỡ ám ảnh mọi người, như một giấc mơ huy hoàng về một thiên đàng hạ giới, trong đó người nước ngoài, ai cũng đẹp đẽ, lấp lánh ánh hào quang y như những thiên thần biết làm phép lạ. Mà thật ra, cây đũa thần kỳ bí, huyền ảo của họ, là xấp đô la nhiệm mầu vạn năng, dường như có thể hóa phép, làm biến đổi hết thảy mọi chuyện.
Cả nhà Quyên vui vẻ, hãnh diện khi dì Ba dẫn Trung tới chơi. Cả con hẻm nhỏ xôn xao, thì thào với những cặp mắt tò mò hiếu kỳ, theo dõi nghe ngóng đầu đuôi câu chuyện. Trung vui vẻ lịch sự, mang đến rất nhiều quà, lại còn đưa thêm tiền chợ hậu hĩ cho dì Ba, để chàng được ở lại, ăn cơm chung với gia đình. Cả nhà, dường như ai cũng mặc nhiên chấp nhận chuyện hôn nhân của hai người, kể cả Quyên cũng đôi khi, mơ màng như đang bước những bước hư ảo cao thấp, hẫng lên khỏi mặt đất, khiến nàng lâng lâng, chìm đắm rối loạn trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, chưa biết phải tính toán, xoay sở như thế nào.
Cô cũng đã quá chán cảnh chạy vạy khốn khó, thiếu trước hụt sau của cha mẹ, và cũng không nỡ làm các em thất vọng, khi bé Minh em út của cô, hân hoan nắm tay nàng lay lay, nũng nịu dặn dò vòi vĩnh cô:
_Khi nào qua bên bển, chị Hai nhớ mua cho em nhiều đồ chơi nghen
Khuôn mặt nhỏ xíu, ánh mắt rạng rỡ ngây thơ của nó, nhìn cô đầy hy vọng và không hề chờ đợi câu ừ hử trả lời của cô, nó lăng xăng chạy mất.
Mẹ Quyên mấy tuần nay cũng xiết bao tràn trề sung sướng, bà thầm mong những điều tốt đẹp may mắn xảy ra cho con. Cuộc sống của cả nhà nhờ Quyên, sau này sẽ dễ dàng biết bao, bữa cơm manh áo không còn là gánh nặng thường xuyên đè chĩu, quẩn quanh trên tâm trí của bà nữa. Chồng bà chỉ là công nhân tầm thường trong xí nghiệp, bao nhiêu năm nay, bà buôn bán ở chợ, cực khổ vất vả lắm, mới nuôi nổi bầy con 6 đứa. Giờ đây, phải chăng ông trời đã thương xót ngó lại cho gia đình bà? Tự nhiên khi không, lại có được sự may mắn bất ngờ, mà bà chưa bao giờ có thể mơ mộng, tưởng tượng đến.
Thỉnh thoảng ngồi bán ngoài chợ, cũng có vài người Việt Kiều rảo quanh chợ mua sắm, xem hàng. Cứ ngó mặt mày tươi tắn và làn da trắng hồng của họ, cũng biết họ là người ở nước ngoài mới về. Không biết tiền ở đâu mà nhiều thế, họ mua hết thứ này đến thứ khác, dễ dàng không kỳ nèo giá cả gì nhiều, người bán kẻ mua đều lẹ làng phấn khởi, thiệt vui vẻ sung sướng quá. Bà tự dưng có hảo cảm với họ, tuy bà chẳng quen biết và họ cũng chẳng có mua hàng gì giúp cho bà. Thế mà, hình ảnh đẹp đẽ nhưng xa xôi của những người Việt kiều này, giờ đây lại hào hứng, trở thành điều gần gũi thân thuộc, trìu mến đối với bà xiết bao. Bà không khỏi hãnh diện xúc động, chờ ngày con gái yêu dấu của mình, biến thân từ một cô gái nghèo, sống ở một ngõ hẻm lao động tầm thường, trở thành hình ảnh rực rỡ ngập tràn hy vọng, như những người Việt kiều hạnh phúc tốt phước hơn người kia, mà bà từng trông thấy và hằng tưởng tượng. Bà âu yếm hỏi con:
_ Úc là nước nào vậy con? Ði máy bay hết bao lâu mới tới vậy con?
Quyên thiệt tình cũng không rành, nên trả lời mẹ:
_Má hỏi anh Trung á, chớ con cũng hổng biết, con thấy tiền Úc cũng đổi được mà có giá lắm má, 1 đô Úc mua được 2 tô phở lận.
Nghe con nói vậy, bà sung sướng cười hỏi:
_Hổng biết ở bển, nó làm được bao nhiêu một tháng, kêu nó tới nhà mình ăn cơm, dặn nó tiêu pha có chừng mực, đừng phung phí tiền bạc nghen con.
Quyên nghĩ thầm:Người ta về Việt Nam chơi mà không cho đi đâu hết, đâu có được! Thiệt tình Quyên cũng ngại đi chơi nhiều với Trung, lỡ gặp Mẫn thì cũng phiền vì không biết làm sao để ăn nói với Mẫn cho phải, nhưng nàng cũng trả lời cho mẹ vui:
_Con có nói, nhưng ảnh kêu:" nhiêu đó, hổng có đáng bao nhiêu so với bển".
Nghĩ đến mẹ, đến các em và những bữa cơm gia đình đạm bạc, Quyên buồn bã, rưng rưng nước mắt. Mẹ cô vất vả bao nhiêu năm dãi dầu mưa nắng, buôn tảo bán tần, chắt bóp để nuôi các con. Cô có thể từ chối được sao những kỳ vọng mà mọi người đang đặt trên người cô? Cả cuộc đời và tương lai của họ, dường như đang đặt để vào quyết định của Quyên, làm nàng thấy lòng mình nặng nề quá đỗi. Quyên tự hỏi, phải chăng, đây là sự may mắn mọi người đang mong ước? hay một ràng buộc nghiệt ngã dành cho thân phận cô, phải lấy một người cô không hề yêu thương? Quyên biết tương lai của gia đình cô, mịt mờ khốn khó. Cho dù ba má cô, có nuôi được các em khôn lớn, có lo cho chúng lấy

chồng cưới vợ, cứ mãi luẩn quẩn sống eo sèo khốn khó, đầu tắt mặt tối lo cơm ngày hai bữa, lao động vất vả, con cái nheo nhóc. Suốt đời, họ sẽ không bao giờ có thể ngóc đầu lên nổi, trong cái thành phố đang đổi mới, quay cuồng tấp nập, hào nhoáng đủ mọi thứ tiện nghi, xa rời thực tế và tầm tay với của mọi người dân lao động bình thường . Những khu phố đổi mới, lộng lẫy tráng lệ, bày biện những món đồ đắt tiền sang trọng, chỉ dành cho người ngoại quốc và Việt kiều mua bán, mà Quyên chưa bao giờ dám bước vào, giờ đây hình như gần gũi cô hơn một chút. Hình ảnh khuôn viên đại học thân thuộc, và những con đường đông đúc rộn rịp, nắng gắt đầy bụi và hàng quán thân quen, nơi có những kỷ niệm đôi lứa, mộc mạc dễ thương của Quyên và Mẫn, lảng vảng day dứt lướt nhanh trong tâm trí cô, như so đo nài nỉ níu kéo cô, hãy trở về với cội nguồn dấu yêu của hạnh phúc lứa đôi. Cô thơ thẩn nhớ giọng nói ấm áp hiền lành quen thuộc, đôi khi đầy diễu cợt vô tư của Mẫn và tình cảm yêu thương săn sóc của chàng dành cho Quyên, giờ đây càng làm cô thêm buồn bã phiền muộn. Nhưng rồi hình ảnh gầy guộc và khuôn mặt vất vả, cằn cỗi già nua trước tuổi vì cuộc đời lam lũ nghèo khổ của mẹ, cả làn da của bà cũng xạm nắng khô héo theo năm tháng buôn bán dãi dầu nắng gió ngoài chợ, càng làm cô tức tưởi thương xót mẹ và cảm thấy quyết định hy sinh tình cảm riêng tư của nàng, để lấy chồng ngoại quốc, hầu có thể nhanh chóng có tiền giúp đỡ, báo hiếu đền ơn sinh dưỡng cho cha mẹ, là điều hiếu thảo rất nên làm. Nghĩ vậy, nên Quyên đành lòng lặng lẽ đau đớn, rớt nước mắt cố quên Mẫn. Trái tim dịu dàng hiền lành của cô, tranh chấp mãnh liệt với lý trí để tự biện minh phân giải với chính lương tâm mình. Và thứ tình cảm nội tại này, đang tận tình hành hạ cô khốn đốn, làm cho cô dật dờ khó thở và phiền não quá sức chịu đựng, khiến cô đôi khi thờ thẩn suy nghĩ đâu đâu như đang xuất hồn đi nơi khác. Nhưng cuối cùng, trái tim cô đã lừ đừ mệt mỏi, vận dụng hết sức khả năng còn lại của chính nó, gắng gổ đào bới từng nhát cuốc một, chôn vùi thật kỹ, nhỏ to lớn bé, hết thảy những dấu yêu kỷ niệm, hết thảy những hò hẹn mặn nồng, để bảo Quyên chuẩn bị theo chồng. Nàng thở dài, xót xa nghĩ đến thân gái dặm trường mười hai bến nước, bơ vơ lạc lõng nơi xứ lạ quê người, bên cạnh một ông chồng già nua, mà không chừng còn khó tính, vì cô thấy Trung thường nói chuyện vắn tắt và không mấy cởi mở, mặc dù tỏ ra lịch thiệp với mọi người và chìu chuộng nàng. Nàng đau lòng nghĩ, chắc Mẫn sẽ giận và khinh miệt nàng lắm, nhưng biết làm sao được! Quyên đành phải vì mẹ, vì gia đình mà quyết định ra đi.


Năm sau, Quyên được bảo lãnh qua Úc. Từ phi trường được đón về đến nhà, Quyên vui mừng nhận thấy thành phố Sydney sạch sẽ đẹp đẽ quá. Nhà nào đằng trước cũng có một khoảng vườn nhỏ, trồng nhiều loại cây cảnh, lá cành tươi tốt, những đám hoa màu sắc rực rỡ nở đầy sân, khiến Quyên say mê, ngắm nhìn hết nhà này đến nhà khác, không hề chán mắt. Khí hậu lành lạnh, tia nắng mùa xuân mang theo không khí ấm áp, chan hòa bao phủ hết cả trời đất vạn vật, làm lòng Quyên dịu dàng nhẹ hẫng. Nhà cửa, cảnh vật yên bình, đẹp đẽ mơ hồ như tranh vẽ, khiến Quyên thấy lòng mình đầy ngập nỗi hân hoan, như một con chim nhỏ vừa xổ lồng, choáng mắt khi nhìn thấy trước mặt, một bình nguyên xanh ngát an lành, đầy thóc lúa, hoa thơm và trái lạ.
Trung là một kỹ sư điện toán, chàng mua được căn nhà nhỏ rất dễ thương có hai phòng ngủ và một khoảng vườn nhỏ nằm phía Tây thành phố, cách phi trường chừng 50 phút lái xe. Ðến nơi, Trung cất xe vào garage, và khiêng hành lý của vợ vào nhà. Sau khi để Quyên rửa mặt thay quần áo, chàng để yên cho nàng ngủ một giấc đến chiều mới gọi nàng dậy chuẩn bị ăn cơm tối. Quyên hân hoan xuống bếp nhìn thấy trên bàn ăn, bày biện mấy món ăn Việt Nam trông rất tươm tất khéo léo, không kém gì các đầu bếp của các nhà hàng tàu ở Việt Nam. Quyên lạ lẫm hỏi Trung:
_Ủa! Anh nấu hay mua hồi nào vậy? Em ngủ say không hay biết gì cả!
Ðằng sau lưng nàng, chợt có tiếng trả lời của một người lạ:
_Dạ em nấu đó chị!
Ðó là giọng nói êm và rất nhẹ của một thanh niên, Quyên ngạc nhiên quay lại và nhìn thấy người nầy chừng 30 tuổi, mặt mày sáng sủa bảnh trai, tóc cắt ngắn nhuộm vài sợi vàng nâu trông rất mode. Anh mặc áo thun trắng, trên cổ đeo một cọng dây nhỏ màu đen lòng thòng, cột lủng lẳng 2 hay 3 chiếc chìa khóa trước ngực. Anh nhìn cô cười cười. Trung vội vàng giới thiệu:
_Quyên! Ðây là Khoa, bạn ở chung nhà với mình đó em.
Trong lúc Quyên đang bối rối lúng túng vì sự xuất hiện đột ngột của Khoa thì chàng đã bước tới chào nàng, giọng rất thân thiện:
_ Hi! Chị Quyên khỏe không, chuyến bay dài chắc chị mệt lắm phải không?
Quyên đáp:
_Dạ, được ngủ một giấc dài, thành thử bây giờ không còn thấy mệt gì nữa cả, anh Khoa học nấu ăn ở đâu mà nấu khéo quá vậy?
Khoa cười đáp:
_Chị chưa ăn mà đã khen rồi, mời chị dùng cơm kẻo đói.
Khoa nói xong thì ngồi ngay xuống ghế ở góc bàn và phân trần:
_Tụi này sống độc thân bao nhiêu năm, ăn đồ Úc hoài cũng chán lắm, nếu không biết nấu nướng chút đỉnh, chắc là ngán chết.
_Vậy mà Quyên tưởng qua Úc, sẽ không có cơm và thức ăn Việt Nam để ăn nữa chớ! Không ngờ được ăn ngon như vầy.
Trung vui vẻ bảo nàng:
_Rồi em sẽ thấy, ở đây không thiếu món gì đâu em, mọi thứ đều được nhập cảng từ nhiều nước Á châu khác như: Thái lan, Mã lai, Việt Nam, Trung hoa, Nhật ....cái gì cũng có hết.
Nghe Trung nói, Quyên thấy sung sướng quá vì cảm thấy mình thật may mắn, mới bước chân đến đây, đã có sẵn ngôi nhà khang trang đẹp đẽ, TV, tủ lạnh, máy giặt, xe cộ, thức ăn, và cả bạn bè nữa... quả tình như lời Trung nói, hình như ở đây không thiếu thứ gì cả!

Ăn cơm dọn dẹp xong, cả bọn ra hiên nhà sau, ngồi ngắm trời mây bao la với muôn ngàn vì sao lấp lánh của bầu trời Nam bán cầu. Phong cảnh chìm khuất trong bóng đêm của những ngôi nhà dưới ngọn đồi, ẩn sau những bóng cây đứng im lìm trong ngôi vườn tĩnh mịch lặng lẽ, lờ mờ thấp thoáng ánh điện. Xa xa, hàng đèn đường chống sương mù vàng vọt, giăng mắc thoai thoải dọc theo hai bên đường, lẫn ánh đèn pha của hàng dẫy xe hơi, nối đuôi nhau, từ từ di động lên xuống trên những con dốc, trông rất ngoạn mục. Khung cảnh yên tĩnh trầm mặc, không khí lành lạnh thoáng mùi hương đêm thơm dìu dịu của lá bạc hà khô và cỏ dại. Vẻ um tùm rậm rạp cây lá của khu ngoại ô, lại khiến nàng nhớ gia đình và con hẻm cũ thân quen trơ trụi không một bóng cây. Con hẻm thường xuyên ồn ào tiếng cười nói và âm thanh của đủ các loại nhạc, tranh nhau phát ra cùng một lúc, từ những máy hát, ti vi của nhiều nhà trong xóm, lẫn tiếng động cơ của xe gắn máy rồ ga bình bịch bấm còi inh ỏi, chạy ra vào vang động cả xóm, làm cho con hẻm nhỏ nhộn nhịp sinh động với cuộc sống vội vàng, tất bật. Quyên thầm nghĩ: mọi thứ ở đây đều xa lạ, kể cả Trung và thứ ngôn ngữ mà chàng và Khoa đang thân mật, bận rộn nói chuyện rất nhanh với nhau, làm cô bỡ ngỡ vì chỉ nghe lõm bõm loáng thoáng được một vài chữ. Cô bỗng dưng nhận thấy mình_ chính là người khách lạ cô đơn, thừa thãi, đến từ một hành tinh khác, không biết đến bao giờ hoặc bao lâu nữa, mới được nhận và tự nhận nơi này là quê hương!


Mấy tháng sau thì Khoa dọn đi chỗ khác, không biết vì lý do gì? Khoa tìm được việc làm ở địa phương khác? hay đã chán cảnh phải ở chung với vợ chồng nàng, muốn tìm chỗ ở riêng? Lúc đầu, Quyên cứ tưởng Trung và nàng sẽ có nhiều thì giờ riêng với nhau hơn, do đó tình cảm vợ chồng sẽ mặn nồng thắm thiết hơn trước, nhưng nàng đã lầm.
Càng ngày, Trung như càng xa cách hơn với nàng. Chàng trở nên buồn bã lầm lì ít nói và thường đi làm về trễ vì nại cớ phải tham dự những cuộc hôi họp hay thuyết trình bất thường sau giờ làm việc, làm những bữa ăn nguội lạnh chỉ lẻ loi đơn độc có mình Quyên. Những khi có nhà, chàng cũng thường cặm cụi soạn chương trình bài vở, lui cui ôm chiếc máy điện toán đến nửa khuya, làm Quyên không đợi chồng được, phải đi ngủ trước một mình.
Nửa đêm thức giấc, không thấy Trung bên cạnh, nàng lồm cồm thức dậy đi tìm Trung, thì thấy chàng đã ngủ say vùi trong căn phòng trống mà dạo trước Khoa ở. Cũng có hôm cuối tuần, anh trở về nhà say khướt, nồng nặc mùi rượu, mắt đỏ hoe bơ thờ như đã khóc lóc với ai rất lâu trước đó, anh không buồn nhìn mặt nàng và chẳng nói năng lời nào với Quyên khi nàng sửng sốt ra mở cửa. Tuy không yêu Trung nhưng nàng rất đau lòng, thắc mắc không hiểu chuyện gì đã xảy ra? Trung đang có người yêu khác, nên muốn bỏ nàng? Hay chuyện gì rắc rối đã xảy ra trong sở, khiến Trung phiền não khổ sở như thế? Dáng dấp thiểu não thảm hại của Trung, có vẻ như chàng đang đau đớn khổ sở vì bị người yêu phụ bạc bỏ rơi, hơn là vẻ đau buồn, thất vọng của kẻ sắp bị mất việc. Cô hối hận ngao ngán vì đã không biết gì nhiều về tánh tình và đời tư của Trung. Cô nhận thấy mình vẫn duyên dáng trẻ trung, tràn đầy sức sống, nhưng hình như vẻ tươi đẹp của nàng, chỉ khiến Trung lạnh lùng tránh né, như đang muốn ruồng rẫy trốn chạy nàng, khiến cô buồn phiền tủi thân muốn rơi nước mắt, nhưng cố gắng nhẫn nại chịu đựng vì chung quanh cô, trơ trọi không người thân thiết, chẳng thể hó hé bày tỏ cùng ai. Trước khi lấy Trung, nàng đã dọn sẵn lòng để chấp nhận sống một cuộc sống hôn nhân chỉ vì bổn phận, thế nên cô không vì lý do này, mà muốn chia tay với Trung. Cũng chẳng phải cô sợ Trung bỏ cô, thì cô sẽ không được phép để ở lại Úc, nhưng Quyên biết Trung là người rất nhân hậu và đối xử với cô rất tốt. Trong thời gian đang đợi qua Úc, anh đã gởi nhiều tiền về Việt Nam để giúp đỡ cô và gia đình, lại cố gắng hết sức để bảo lãnh cô sang đây, không lẽ nào, bây giờ anh lại muốn cô, lâm vào cảnh nửa khóc nửa cười, sống không được mà chết cũng không xong hay sao? Nghĩ vậy, nên cô cứ lủi thủi sống hờ hững bên cạnh Trung, hằng ngày lặng lẽ săn sóc, cơm nước, giặt giũ, làm đầy đủ bổn phận của người vợ hiền, ngắm nhìn chàng đi đi về về, bần thần xa cách bên cạnh cuộc đời buồn tẻ cô quạnh của nàng. Ấy vậy mà trớ trêu thay, giữa lúc tình hình gia đình nàng rối ren bất ổn như vầy, Quyên lại khám phá dường như nàng đã có thai với Trung.
Một buổi sáng đầu tuần lễ Trung đã đi làm, Quyên đón xe Bus đi xuống phố để khám bác sĩ vì dạo này cô không được khỏe và để thử thai luôn thể. Ngồi cạnh nàng là vài người Việt, nghe cách họ nói chuyện, nàng biết chắc họ đã định cư lâu lắm ở Úc. Thôi thì chuyện ông này bà nọ, con cái của ai hư hỏng, hay đỗ đạt trong thành phố, đều được họ xầm xì nhắc đến, làm Quyên ngồi cạnh, cũng phải bị bắt buộc lắng nghe. Ðến khi xe bus dừng lại ở trước dãy phố nhỏ để đón thêm khách, cô sững sờ giật mình, khi nhìn thấy gương mặt khả ái cùng mái tóc nhuộm vàng nâu và thân hình dong dỏng cao của Khoa, người bạn chung nhà với Trung dạo nào, đang thân mật ôm eo của môt người thanh niên khác, âu yếm sánh vai nhau rảo bước trên phố. Cô cảm thấy nghẹt thở, tối tăm mặt mũi và hình như đã rơi xuống sàn xe, lăn tòm, bềnh bồng trong khoảng không của một vực sâu không rõ đáy.



HOME
BACK TO TRANG TÙY BÚT