CHUYỆN TÌNH


Nhân vật và câu chuyện đều có tính cách hư cấu, nếu có sự trùng hợp, không phải là sự cố ý của tác giả


Hạnh lặng lẽ kín đáo đưa mắt khẽ nhìn Bảo dò xét, nhưng cô cố gắng không để lộ bất kỳ nỗi xúc cảm nào trên gương mặt trầm tĩnh, tự nhiên đến độ kiêu kỳ lạnh nhạt nhưng khả ái, xinh đẹp của nàng. Nàng tự nghĩ: mình giống như một người đã chết rồi tất cả những cảm giác yêu thương buồn vui giận ghét. Nàng ngồi đây vất vưởng giống như một thây ma, linh hồn im lìm tiềm ẩn trong cái xác xinh đẹp không hồn dường như còn luyến tiếc chút hơi ấm và ánh sáng của cuộc đời và mối tình trần tục. Trái tim trầm luân u uất của nàng chắc vẫn còn nhớ dư âm của những nhịp đập yêu đương cuồng nhiệt của quá khứ, vẫn chưa chịu ngừng nghỉ mà vẫn nhẹ nhàng thoi thóp, không rõ còn trông chờ gì nơi thế giới tình ái kỳ bí, huyễn hoặc này? Nàng tự chất vấn chính mình và buồn bã nhận ra mình đang chìm đắm mơ hồ, bơi lội viễn vông trong những ảo giác không thực của cuộc sống. Cô hãy còn nhớ, những ngày tháng trước đây, chàng thường thản nhiên ngồi đọc sách đối diện với nàng và thường nheo nheo mắt ngước lên nhìn nàng, khi nghe nàng hỏi một điều gì đó. Gương mặt cương nghị với cọng kính trắng dường như đang bận rộn khoanh mình trong sự tự ái và khinh mạn cuộc đời. Rồi như thường lệ, chàng kể cho nàng nghe về điều gì đó mới xảy ra trong thành phố làm chàng bực dọc, chàng mỉa mai lên án sự bất công gian giảo bạc bẽo của con người_ mà quên bẵng_ trong đó có cả chàng và chính nàng nữa. Chàng quên khoấy đi, là nàng đã được răn dạy quá kỹ càng nhiều năm, trong những thánh đường kỳ lạ, với những lẽ đạo nàng cho là tình yêu và sự cứu rỗi mầu nhiệm, thế nhưng đối với chàng_ chỉ là mớ giáo lý ngu ngơ không thực, chỉ khiến cho con người ta, quá mềm yếu nhu nhược và khờ khạo, chẳng thể nào có đủ khôn ngoan trí lực, để đương đầu với cuộc đời bên ngoài đầy rẫy cạm bẫy xấu xa gian dối.
Khi nào cũng vậy, hễ nàng nghe chàng giận dữ, giọng nói bắt đầu trở nên gầm gừ thì nàng dịu dàng bảo chàng:
_ Anh phải tha thứ cho người ta, nhân vô thập toàn mà.
Chàng gầm lên:
_ Anh chỉ muốn đấm vào mặt chúng !
Nhưng mặt chàng dịu hẳn đi vì ánh mắt đoan chính hiền lành của Hạnh, tuy chàng đã nói một câu nghe rất đáng sợ Mặc dầu Hạnh đã quen với tính tình của chàng, nhưng giữa hai con người tốt xấu khác biệt tiềm tàng lẫn lộn trong cùng một con người của Bảo _ rất khó cho nàng phân biệt là nàng đang yêu đắm đuối hay sợ hãi và muốn xa lánh Bảo_ hoặc giả cả hai điều trên đều không đúng? Phải chăng, Hạnh chỉ mơ hồ tôn sùng yêu thương hình ảnh tưởng tượng không rõ ràng và không thật của chàng? Cô quá say mê, lý tưởng hoá tình yêu và cuộc đời, đến độ hụt hẫng thất vọng, suýt rơi vào tình trạng trầm cảm, khi Bảo nhất quyết cho cô “đi nhìn xem cuộc đời và loài người”. Đó dường như là cách chàng cho là hay nhất, để dạy dỗ và chữa trị căn bệnh ngây thơ thiếu kinh nghiệm về cuộc đời của nàng. Chàng chế riễu nàng khi nghe chuyện: Chúa dạy phải yêu thương, tha thứ và cầu nguyện cho kẻ thù. Nhất là, khi nghe nàng nói:
_ Ai muốn cướp áo ngoài, cho họ luôn cái áo trong cho yên chuyện.
Chàng giương mắt tròn xoe có lẽ muốn la lên:
_Sao em đặc biệt đần độn thế?
Dĩ nhiên, là chàng đầy kinh nghiệm để không nói câu ấy, với bất cứ người đàn bà nào, nhất là người đàn bà vừa đẹp, vừa không phải là vợ chàng, như nàng.
Với chàng, kinh thánh chỉ nghe được ở câu: ‘mắt đền mắt, răng đền răng” chứ chuyện: “Ai tát má bên phải, đưa luôn má bên trái” là chuyện chỉ có trong… chuyện cổ tích của kinh thánh.
Chàng không thể tưởng tượng nổi, làm sao người ta có thể tha thứ và thậm chí còn cầu nguyện cho chúng, lũ kẻ thù khốn nạn chết tiệt mà chàng chỉ muốn bẻ cổ hoặc đấm cho chúng mấy cái !
Nhưng con người ích kỷ nóng tính của chàng, dường như cũng dành những sự quan tâm yêu thương đặc biệt cho cô gái mà chàng cho là “ngu” quá, nhất là khi cô gái suy nghĩ cân nhắc kỹ và bảo chàng:
_Nhường áo thì em có thể nhường, nhưng nhất định không nhường anh cho ai cả !
Khi ấy, câu nói rất chân thật và mối tình si của cô gái, thực sự làm cho chàng rất cảm động, nhưng chàng lại lúng túng thở dài và thầm nghĩ:”what can I do?”
Những kỷ niệm của thời gian yêu đương cuồng nhiệt ân ái mặn nồng này, thường khiến cho họ nhớ nhau quay quắt day dứt, những khi xa cách, những đêm dài cô đơn, một thân cô quạnh trong gian phòng trống vắng lạnh lẽo. Cái lạnh làm cho người ta điên lên, nhớ da diết thân hình nóng bỏng mềm mại và bờ môi hôn đắm đuối nồng nàn ấm áp của người yêu, và ước ao được ghì chặt người mình yêu dấu, thiết tha không rời. Họ thường say đắm bên nhau, quấn quít quyến luyến yêu mến hòa lẫn vào nhau, hạnh phúc hoan lạc đến độ nhiều khi chàng âu yếm thì thầm vào tai nàng:
_Chúng ta sẽ chết vì nhau mất thôi !
Trời dường như sinh chàng và nàng một cặp, vừa vặn hài hòa trong nhịp giao hoan của đất trời nên ý chàng chắc muốn ám chỉ đến thiên đàng hạnh phúc lứa đôi chăng? Sao lại phải chết vì nhau nhỉ ?? Nàng tự hỏi ?!
Nhiều người yêu nhau tha thiết, nhưng khi bị gia đình ngăn cản không cho lấy nhau, hoặc đem gả cho người khác, có thể vì thất tình mà treo cổ, hay uống thuốc độc tự vận để mang trái tim và mối tình chung thủy giấu kín vào nơi bất diệt chẳng thể nào phân lìa họ được. Nhưng đối với Hạnh, nàng hiểu rõ tình yêu trai gái là tình yêu có điều kiện, nàng thường nghĩ: chắc gì những người đòi chết vì nhau, có thể sống một đời, mãi hy sinh vì nhau mà không hề mong được đối phương yêu thương đáp trả nhỉ?

Những ngày tháng chàng đột nhiên biến mất khỏi tầm mắt của Hạnh. Bảo bỗng dưng ghi danh đi học xa ở tiểu bang khác, mặc kệ Hạnh hờn dỗi gây với chàng một trận ra trò, vì hơn ai hết, Bảo thừa biết trái tim đơn sơ ngây thơ vô tội vạ của nàng, chỉ cần một người tình bình thường, cận kề gần gũi, để được đưa đón săn sóc chìu chuộng yêu đương nũng nịu. Nàng đâu có cần một ông nầy bà nọ, chức phận cao trọng, đạo mạo vênh váo trong xã hội, làm người tình chi cho mệt! Vả lại, cả hai đều có việc làm ổn định, cuộc sống rất đầy đủ, đâu cần phải bon chen học hành thêm nữa, để tháng ngày phải lo lắng, e ngại nỗi“xa mặt cách lòng !”
à Phải chăng vì trận gây gổ mà Bảo bất mãn chẳng liên lạc với Hạnh nữa ? Những ngày tháng cô bị Bảo bỏ rơi thật thê thảm quá. Cô sống như chết, chờ đợi người yêu ngày từng ngày trong đau khổ dằn vặt, cô cố gắng tìm lý do để biện minh cho sự ra đi kỳ lạ của Bảo. Có lẽ Bảo chỉ giận nàng một ít lâu rồi lại huề cả làng, chàng sẽ trở về bên cạnh nàng như những cánh chim ban chiều đã mỏi cánh, hai đứa rồi sẽ lại đầm ấm tay trong tay, vai kề má tựa, cuộc tình và cuộc sống rồi sẽ bình thường đâu vào đó, nồng thắm êm đềm như cũ.

Nhưng đợi Bảo lâu quá không có tin tức, khiến đôi khi cô ngờ vực, có phải chàng là kẻ vô lương tâm bội bạc hay không? Tại sao ra đi đột ngột và không liên lạc với cô? Hạnh không trả lời được chính xác vì cô còn rất yêu Bảo và chỉ thầm cầu nguyện cho chàng không phải là người như thế.
Ngày tháng trôi đi, để Hạnh tự thắc mắc, tự suy nghĩ và tự trả lời bằng những câu:’có lẽ”. Những nỗi buồn tủi, giận dỗi thương nhớ xót xa, mỗi khi hình ảnh dấu yêu của kỷ niệm cũ hiện về, cứ tha hồ hành hạ thể xác và linh hồn vốn dĩ đã xanh xao héo hắt của cô. Vẻ mặt bơ thờ buồn bã ảo não, với cặp mắt quầng xanh mệt mỏi, khổ sở vì những đêm trăn trở mất ngủ, khiến nàng cảm thấy mình như xấu đi và già nua trước tuổi. Cô lặng lẽ thẫn thờ soi gương mặt hốc hác của mình trong gương và vì không quên được Bảo và để quyết tâm xoa dịu nỗi đau thương thất vọng của một tình yêu đang tàn lụi kiệt quệ theo năm tháng chờ đợi, cô tự rủa xả, xỉ vả thậm tệ gương mặt ngơ ngác trong tấm gương ấy:
_ “Mày chỉ là môt con ngốc bị lường gạt thật đáng đời, mày hãy quên hắn đi ! ”.
Tim cô quặn thắt mệt mỏi dường như không muốn đập để sinh tồn, vì ý chí tồn tại giữa thế gian không còn hiện hữu để cứu vớt sinh vật với tâm hồn quá yếu đuối đã mất hết lẽ sống, không còn hơi sức để đương đầu với thất vọng buồn phiền chồng chất. Cô để mặc dòng nước mắt xót xa, hờn duyên tủi phận không ngừng tuôn tầm tã, cô thảng thốt ôm đầu khóc lóc nức nở:
_Anh ở đâu? Anh thực sự quên mất em rồi sao?
Tiếng gọi người yêu, âm vang thổn thức trong tim, như những triền sóng xoáy đều, lan rộng trong tiềm thức, ngấm xuống từng vết thương chưa lành, làm rỉ lại những vết máu u uất tích tụ, đang cố gắng khô dần những vết lở loét khiến cô càng đau đớn cùng cực.
Bảo ở đâu, có hiểu nỗi khổ tâm và tình trạng chờ đợi đau thương vô vọng mà cô đang sống? Hay anh đang vui với cuộc đời và người tình khác ở phương trời nào đó? Anh là tên ác ôn hay là người tình tuyệt vời của Hạnh? Anh là ác quỉ hay thiên thần? Cô ôm đầu khổ sở_Có lẽ như vầy, có lẽ như thế kia, trăm ngàn giả thiết, suy đoán, tưởng tượng _ Đây là câu hỏi hóc búa, chẳng thể trả lời đối với nàng!!
Hạnh nhớ rất rõ, Bảo thường ôm chặt nàng, nhấc tung lên cao, dễ dàng như bế một đứa bé và thì thầm:” chỉ yêu một mình cô”. Khi ấy, Hạnh thường bĩu môi nũng nịu diễu cợt:
_”Xạo hoài, ai tin nổi ? unbelievable I can’t believe it !” vì chàng thường rất ít khi tỏ bày những câu có vẻ kém cỏi_ đối với anh chàng có tiếng bảnh trai khéo nói nhưng cứng rắn như Bảo.
Nghe nàng nói thế, chàng nghiêm mặt trả lời, giọng nói như rất thực:
_That’s your problem !
Ngay lúc ấy, cô nhận thức một cách rất rõ ý nghĩa chữ ” problem” mà chàng muốn nhắc tới, hầu như chàng chỉ muốn ám chỉ về phía_ một mình nàng! Vâng, chàng muốn trách Hạnh hay ghen và chẳng bao giờ đặt tin tưởng tuyệt đối nơi Bảo.
Nhưng ít ra, sự chân thành chất chứa trong câu Bảo nói: “chỉ có mình nàng, chỉ yêu mình nàng”, còn vang vọng trong ký ức, làm bùng cháy lại những dấu yêu giấu kín đâu đó trong trái tim tội nghiệp băng giá lạnh cóng của cô, đủ sức làm mặt cô hồng hào ấm áp lên đôi chút và làm những giả thiết, những nghi ngại về Bảo đột nhiên trở thành thiếu cơ sở vững chắc, khiến cô cảm thấy, bỗng dưng mình như một người mù, lầm lũi dò bước trong bóng tối, không biết đâu mà mò mẫm, đồ đoán, đành phải yên lặng ngồi chờ ánh sáng của sự thật mà cô tin một ngày nào đó rồi sẽ xuất hiện.
Ánh sáng của sự thật, mà Hạnh cứ mãi chờ đợi ao ước muốn biết, hình như đã rất lâu rồi chẳng xuất hiện, chỉ có bạn bè của Bảo (ít ra, để dễ làm quen với cô ai cũng tự nhận mình là bạn thân của Bảo) thỉnh thoảng ghé chơi, đem những tin tức không mấy tốt lành gì của Bảo_ mà đáng ra, một người bạn thân của Bảo càng không nên thóc mách, nói xấu bạn mình như vậy:
_Anh gặp Bảo ở trên Brisbane, nó đang cặp với con Nhung. Hình như nó bài bạc nợ nần nên mới trốn biệt ! À ! Hạnh tối nay có rảnh không? Đi ăn cơm với anh, chúng ta sẽ nói chuyện nhiều hơn!!
Hoặc:
_Hạnh ơi! Chị nghe nói thằng Bảo sắp lấy một người Úc, cô này rất xinh đẹp lại là con gái của một người rất có thế lực, hình như là thương gia hay dân biểu gì đó! Nói thật với em, thằng Viên em của chị nó rất ái mộ em, để chị giới thiệu nhé?!!
Hoặc:
_Nè Hạnh, tao nghe thiên hạ nói thằng Bảo đang sống chung với một con single mum tướng tá cũng khá lắm, thôi mày quên nó đi, lấy chồng khác cho rồi. Ai đời cái thằng tệ thiệt!
Mấy cái tin đồn vịt vờ không đầu không đuôi, tình tiết mịt mờ, nhất là cái tin đồn Bảo đang hú hí với một bà singlemum xinh đẹp nào đó, do con bé Loan ỡm ờ đưa tin, dù con bé này cũng có một thời hết mực ỏng a ỏng ẹo, đá lông nheo liếc mắt đưa tình với Bảo, bất chấp có sự hiện diện của Hạnh hay không_ ấy vậy mà cũng làm cho cô gái hiền lành xấu số, đang đau khổ vì mất người yêu, suy nghĩ dữ dội. Suốt ngày vừa làm việc, cô vừa bận rộn suy đoán, chắp nối những dữ kiện rắm rối như hoả mù, nhưng đủ làm điên đảo trái tim yêu, đang nhớ nhung giận hờn trong tuyệt vọng của cô.
Cô hình dung ra người đàn bà xinh đẹp nào đó, đang nằm trong vòng tay ân ái chìu chuộng của Bảo, trong căn phòng thơ mộng ấm áp. Và tiếng cười đùa nũng nịu của người đàn bà kia, như những tiếng phập mạnh của lưỡi dao vô hình đâm xoáy vào ngực cô, từng nhát từng nhát một, chậm rãi, chuẩn đích, đều đặn làm cho cô đau lịm đi, nghẹn ngào không thở được. Cô vùng vẫy một cách thảm thương khốn khổ, và nỗi phiền não buồn bực ghen tức, làm cô bực mình đâm ra trở nên gắt gỏng, hằn học, dễ dàng giận dữ với mọi người và công việc. Vâng! Cô đang điên và có thể trong phút chốc đập phá hết mọi thứ nằm trong tầm tay của cô. Cô quên luôn lời Chúa dạy:” Hãy tha thứ và cầu nguyện cho kẻ thù” vì cô chỉ là một người rất tầm thường, một con người với đầy đủ sân si ái ố hỉ nộ. Lòng tức giận vì nghĩ mình bị gạt gẫm phụ bạc, khiến cô trong giây phút cuồng loạn mất hẳn tự chủ, chỉ muốn nhả đạn vào ngực Bảo cho hả giận. Nhưng rồi trong chốc lát, cơn giận trôi qua. Cô từ từ nhận ra, mơ hồ trong tiềm thức, có tiếng hể hả ngạo nghễ đắc thắng, của tên đao phủ rình mò ẩn núp đâu đó, vờ vĩnh hỏi han :
_“How are you? How do you feel? Thế nào? Đau lắm hả? Mày còn sống hay ngất ngư sắp chết?”
Cô lập tức cố gắng gượng mình, tựa vào sức nhỏ nhoi còn sót lại của tri thức để tự phấn chấn mình, vùng dậy ra khỏi ảnh hưởng oan nghiệt của cơn mê muội hoảng loạn. Cô tự trấn tỉnh với chính mình:
_”Đây chỉ là ảo giác !!”
Vâng! Chúng chính là lưỡi hái vô hình của tử thần đang lởn vởn, chờ chực sự yếu đuối, thiếu lòng tin của cô đối với tình yêu của Bảo. Chúng chực xô đẩy cô ngã xuống vực thẳm điên loạn của lòng ngờ vực, ghen tuông, khiến con người ta trở nên mù lòa tăm tối. Chúng định làm tiêu tán hết tình cảm, lẽ sống và sự cao thượng đẹp đẽ của lòng yêu thương, tin cậy và sự tha thứ giữa người và người. Chúng làm cho cuộc sống của cô mất hết ý nghĩa, chúng giam hãm tư tưởng, xiềng xích đày đọa cô, trong ý tưởng thù hận, oán ghét, nghi ngại con người. Chúng định biến đổi sự bình hòa an lành tươi đẹp của thế giới con người_mà cô hằng tin tưởng với thiện ý chân thành tốt đẹp, rằng, mọi người đều có quyền sống và hưởng hạnh phúc ở trong thế giới đó_ thay vào đó, bằng một thế giới đầy rẫy sự gian dối, ác nghiệt, tranh chấp của lòng thù oán, sự tranh giành quyền lợi, xuất phát từ những cám dỗ, những lường gạt của bọn ma quỉ xấu xa, đang giành giật, ngã giá mua bán linh hồn và tình yêu của cô.
Cũng may, mà trời sinh ra cô, với bản tính hiền lành, tâm địa nhân hậu, nếu không, thì có lẽ thế giới này, nay mai có thể có thêm một người, vì lời đồn đại thất thiệt, vô căn cứ kia khiêu khích và vì buồn bã thất tình, trở nên mắc bệnh trầm cảm đến điên loạn, hoặc giả, có thể trở nên một tên cuồng loạn sát nhân, hoặc nhẹ hơn, có thể là một người, vì giận mà trái tim không còn làm việc với những nhịp đập bình thường nhẹ nhàng nữa, mà chúng cứ nhảy lung tung những nhịp điên cuồng loạn xạ, sôi sục cao thấp hỉ nộ vô thường, tùy theo sự nghi ngờ, giận ghét, căm phẫn nhiều hay ít của đương sự, khiến người ta bị mắc bệnh tim đột trụy hoặc chứng ăn khó tiêu, rối loạn tiêu hoá trầm trọng đến nỗi loét dạ dày vì quá suy nghĩ căng thẳng, rối reng, hồi hộp với lo âu tính toán trả thù.
Con bạn thân nhất của Hạnh là Ngọc, thấy bạn buồn phiền đã không thông cảm lại tru tréo chì chiết bên tai cô, những lời khiến cô càng thêm cay đắng:
_ Mày nghĩ thằng Bảo nó yêu mày, nên mày chờ nó suốt đời chớ gì ? Tao nói thật với mày, theo tao nghĩ, nếu nó yêu mày thì đã trở về từ lâu rồi, mày dù có trốn trên núi, nó cũng ráng trèo lên tận đỉnh núi để kiếm mày chớ ! Hạnh ơi! mày làm ơn tỉnh táo cho tao nhờ !
Hạnh chống chế:
_Tao cũng yêu ảnh, mà đâu có đi kiếm ảnh đâu?
Thiệt ra, có đôi khi, cô cũng muốn đi tìm Bảo để hỏi cho ra lẽ, nhưng tưởng tượng cái cảnh, cô giống như một người ăn mày rách rưới thiếu thốn tình yêu, đợi chờ chầu chực hằng giờ, bên ngoài cánh cửa của căn nhà ấm cúng nơi Bảo đang ở, gõ cửa xin vào, để ăn xin, những thứ cơm thừa, canh cặn của hạnh phúc nhà người, cô lại khốn khổ thấy mình thấp kém, chẳng đủ can đảm để nghĩ đến nữa.
Nghe Hạnh nói thế, Ngọc nói:
_Phải rồi, tùy ý, mày muốn đợi thì cứ đợi, tuần sau vợ chồng tao xuống Brisbane, anh Lâm sắp nhận một việc mới tại một trung tâm medical centre do bạn bè anh mở đã mấy năm nay, người bác sĩ làm việc ở đó đã xong hợp đồng và không muốn tiếp tục làm nữa, nên chắc chồng tao phải xuống giúp. Nhưng còn phải xuống xem khu vực đó có thích hợp không đã. Mày muốn đi với tụi tao xuống chơi không?
Hạnh cũng thích đi lắm, biết đâu xuống đó, lại có thể tìm được tung tích của Bảo như thiên hạ đồn đại, nhưng sợ bạn lại cười mình là “trâu đi tìm cột” nên vì tự ái, nàng trả lời:
_Tao đang đi làm, xin nghỉ việc ngang xương đâu có được, thôi để dịp khác.
Ngọc lắc đầu, thầm thương hại cho con bạn xinh đẹp bướng bỉnh khác thường, nhưng biết làm sao được, mọi người đều có quyền tự do để chọn lựa, quyết định đời mình.

Mấy tuần sau, không ngờ Bảo lại bất thần trở về. Chàng vẫn vậy, gương mặt có vẻ mệt mỏi và già đi hơn trước, dường như những ngày tháng vừa qua, đã có những thử thách ghê gớm, làm mòn mỏi đi sức lực của chàng rất nhiều. Nhưng vẫn cái vẻ cứng rắn gờm gờm và bất chấp cuộc đời, vẫn đôi mắt sáng tinh anh giấu dưới hàng mày rậm. Chàng trở về trầm tĩnh ngồi trước mặt Hạnh. Sau những giây phút ngỡ ngàng, kinh ngạc, rồi mừng rỡ chào đón nhau, họ ngồi lặng yên dò xét nhau vì cả hai đều kính trọng quyền riêng tư của nhau. Vâng, nhiều lần Bảo vẫn nói với Hạnh:”họ đâu là gì của nhau” cho dù một thời yêu nhau say đắm cuồng nhiệt mà chưa có giấy kết hôn, chẳng sống chung một mái nhà, thì vẫn chẳng là gì của nhau cả_ Hạnh tuy không thích lắm, nhưng vẫn chấp nhận thế. Khi Bảo bỗng dưng ra đi, sống dằn vặt nhiều với nỗi đau khổ nội tâm, Hạnh mới biết rằng, nàng đã mất mát quá nhiều: Tình yêu và hạnh phúc lứa đôi (mà nàng rất quí trọng và đặt hết tin tưởng Bảo sẽ đem lại cho nàng); Lẽ sống an bình của con người( suốt ngày sống luẩn quẩn với buồn phiền, giận hờn, nghi ngờ); Danh giá của một người đẹp chưa chồng (dù trưởng thành tại Úc, cô vẫn chịu ảnh hưởng ít nhiều, bởi tư tưởng tập quán và phong tục của người Việt, từ nếp sống, lối cư xử và sự dạy dỗ của cha mẹ. Rất tiếc là cô đã không nghe lời ngăn cản của cha mẹ, dọn nhà ở riêng để được sống tự lập, vì thế mà mất luôn tình thương yêu và sự đùm bọc của gia đình nàng (chẳng có cha mẹ Việt Nam nào, hài lòng và ủng hộ đứa con gái quá tự do trong luyến ái)
Giờ đây, ngồi đối diện với Bảo, với căn nguyên cội rễ của nỗi buồn đau, khổ não của mình, Hạnh cho rằng, Bảo phải giải thích rõ ràng, những nguyên do về sự ra đi kỳ lạ của chàng, vì ít ra, đó cũng là một phần nào đó, trong trách nhiệm về tình cảm đối với Hạnh.
Hạnh còn nhớ rõ, có lúc quá đau khổ, Hạnh đã nhiều lần mượn thuyết diệt khổ của nhà Phật, đó là tìm mọi cách, để dứt bỏ cái nghiệp chướng sâu nặng của tình luyến ái, tiêu diệt hình tượng dấu yêu của người tình để làm tim mình không còn rung lên được nữa, những âm ỉ, đòi hỏi của dục vọng đối với khuôn mặt ấy, con người ấy. Thế là sẽ diệt xong hết những u uẩn, trầm luân, khổ ải của cuộc đời. Những lúc cô suy tư như thế, mọi người dường như mang máng nhận ra những ảnh hưởng của tư tưởng ấy nơi cô, đó là vẻ cô đọng lạnh lùng bất cần đời, toát ra từ những hỏi han ân cần của cô, tưởng như phải đến, với cả một trời hè nồng nhiệt, ấm áp của một cuộc đời rộn rịp, náo nhiệt rong chơi.
Thế nhưng Bảo tự dưng lại trở về, khiến giờ đây, đối diện với nhau trong căn nhà cũ, cô lại thấy luyến tiếc những giây phút dúi đầu đê mê, tựa vào lồng ngực chắc nịch và nép sát trong vòng tay ấm áp tình tứ của Bảo. Dù mặt cô vẫn làm ra vẻ lạnh lùng bơ đời. Cô vẫn buồn bã, ý thức được những nhịp rung khe khẽ, dịu dàng chờ đợi của trái tim mình, tưởng đã khô tàn, lụi dần theo thời gian những yêu dấu mặn nồng thưở nào. Người ta thường nói: “tình cũ không rủ cũng tới”, không biết Bảo đã thuyết phục cô bằng cách nào, chuyện gì đã xảy ra trước đó khiến chàng biến mất một thời gian vô âm tín. Chỉ biết rằng sau khi gặp lại nhau chỉ vài giờ, họ lại tiếp tục sống bên nhau, ân ái hết mức mặn nồng dường như cho bõ những ngày dài xa cách. Hình như, Hạnh cũng không cần Bảo phải giải thích bất cứ điều gì nữa, cô chỉ biết mình yêu thích chàng, cần chàng và hết sức hạnh phúc khi ở với chàng, nên việc có Bảo bằng xương bằng thịt, hiện hữu bên cạnh nàng, là điều quan trọng cần thiết hơn hết bất cứ thứ gì trên đời.

Trong thành phố, chỉ có một mình Ngọc là biết rõ về nguyên nhân ra đi của Bảo, Sau nhiều năm thường xuyên bị chứng nhức đầu hành hạ, khiến đôi lúc tính tình anh trở nên bất thường, nóng nảy. Khi mới đến Brisbane học để dự định đệ trình luận án tiến sĩ ở Griffith university, Bảo tình cờ phát hiện mình bị bướu não. Vì yêu Hạnh và tưởng mình chẳng có cơ hội để sống sót, anh nhân vụ cãi vã với nàng để không liên lạc với Hạnh nữa. Qua nhiều lần điều trị và biết được đó là bướu lành không nguy hiểm, Bảo cũng rất tiếc nhớ Hạnh vì tưởng qua một thời gian dài xa cách , với một người đẹp như nàng, chắc hẳn cô đã quên Bảo và đã có người yêu khác. Bảo cũng trải qua nhiều lo lắng buồn khổ vì căn bệnh, vì cô đơn. Vả lại như anh đã từng trải, miệng đời thường ác độc khôn lường. Anh thường nhận được nhiều tin đồn đãi lăng nhăng về Hạnh, khiến cho anh cũng sống đau khổ dằn vặt không kém. Nhưng khi gặp vợ chồng Ngọc ở Brisbane và biết tình trạng chờ đợi mòn mỏi của Hạnh thì lập tức anh trở về ngay, và như các bạn biết đó, họ nay mai sẽ làm đám cưới.


Bích Hà